Một chiều ghé xuống thăm em,
Bỗng dưng Làng Đại trở nên mặn mà.
Em thương trưa nắng, đường xa
Canh cua em nấu với cà cho ăn
Em săn sóc chỗ tôi nằm,
Mắc màn, đuổi muỗi, kê chăn gối đầu.
Đêm nằm, tôi có ngủ đâu
Nghe sao rụng ướt đẫm bầu trời khuya.

— Văn Bản
Hưng Yên, hè 1972