Từ những bữa đợi chờ vô vọng
Tôi trở về trong hoang vắng quạnh hiu
Con tim trào sôi, xáo động bao điều
Riêng lời nói bỗng nhiên ngưng bặt.
Với em, tôi đâu dám dối lừa
Tình yêu xanh, ngôn từ thành xơ xác
Ý nghĩ ngọt ngào, miệng cười chua chát
"Dẫu một lần gặp em…"
Biết làm sao! Số phận đã an bài
Tôi và em - mỗi người đi một ngả
Nhưng day dứt trái tim này quá lạ
Có thể nào đời trễ muộn rồi em?
— Văn Bản
Vũng Tàu, 08/1987
0 người đã yêu thích bài viết này