Anh gặp em cuối mùa thu bảy mốt
Nắng sẫm vàng, trời xanh trong khóe mắt
Lặng nhìn nhau ta chẳng nói năng chi
Chỉ mỉm cười thôi, như quen tự bao giờ

Và rặng nhãn bên đường như cũng ngẩn ngơ
Và thời gian như ngừng trôi trên má
Hưng Yên đây, một chiều thu ngọt mía
Anh gặp em rồi, đời bỗng thấy vui lên

Anh gặp em cuối mùa thu bảy mốt
Nắng sẫm vàng, trời xanh trong khóe mắt
Gió thu về vờn khẽ tóc mây trôi
Và môi em mỉm một nụ cười…

Xa em rồi, còn nhớ mãi em ơi!

— Văn Bản
Hưng Yên, 25/09/1971