Lần đầu tiên về thăm đất Côn Sơn
Nghe ngọn gió cũng mang hồn Nguyễn Trãi!
Tiếng chim hót trong hương đồng cỏ nội
Dưới mái chùa, Người như vẫn bình thơ.

Năm trăm năm, dầu dãi nắng mưa,
Cây đại nhớ mùa bông trắng
Hương trầm buông trong chiều tĩnh lặng,
Phấn thông vàng rơi nền cũ xôn xao . . .

Tôi đọc Ức Trai dưới mái chùa rêu,
Nghe bước Người đi trên từng lối vắng.
Nghe tâm sự của một thời chát đắng
Trái tim đau nỗi nhân gian. . .

Năm trăm năm, dẫu lịch sử thăng trầm,
Hồn Nguyễn Trãi như sao Khuê bừng sáng!
Côn Sơn ơi, một lần tôi đến
Giữa trời đất thanh bình xin kính viếng Người xưa.

— Văn Bản
Côn Sơn, 28/08/2005