"Khi vừa sinh ra con,
Mẹ chôn nhúm rau vào lòng của đất
Đất giữ gìn rất chặt,
Một phần máu thịt mẹ con ta…"*

Có những lúc lòng ta thắt lại
Đắn đo chờ mỗi cái nhìn
Khóc hay cười, khi đứa trẻ sơ sinh
Cất tiếng chào đời - chính con ta đó!
Đất cho ta mùa vàng khoai lúa
Nâng tâm hồn nhẹ bẫng cánh diều bay
Mỗi thành công đều xuất phát từ đây
Mọi mơ ước cũng bắt đầu từ đất.
Có những lúc trong chiều nồm man mác
Sao mắt ta lệ vẫn ứa tràn
Nhớ những ngày côi cút lầm than
Của quá khứ chất chồng bao kỷ niệm…
Ta đã lớn! Ồ, ta đã lớn!
Càng vui hơn nghe con khóc chào đời
Cánh tay hồng con vươn tới tương lai
Cha vẫy gọi đưa con vào thế kỷ.

Và rồi đất lại là nơi gặp gỡ
Của tình yêu, của mơ ước cao xa
Có trên đời một thiếu nữ Phương Nga
"Lành như đất" - đó là lời của Mẹ.

— Văn Bản
* Trích thơ Lưu Đình Long
Thanh Hóa, 09.11.1975