Tôi lại đi trên đường phố Vũng Tàu
Gió mát xuôi về đâu, thổi mãi...
Một thoáng thôi mà xa rồi Hà - Nội
Lắm vui buồn ta gửi lại cho nhau.
Cái rét ngọt ngào man mác đâu đâu
Mà về lại một Vũng Tàu cháy bỏng
Hướng Tiền Cảng thênh thang đường rộng
Tôi và em chẳng thể đi cùng.
Hà Nội ơi! Rét ngọt đến lạ lùng
Gần nhau đấy và cũng xa nhau đấy.
Má hồng ơi! Dẫu xa nhau mãi
Vẫn nhớ về ánh mắt biếc Hồ Gươm
Biết làm sao? Tôi chẳng thể cùng em
Dẫu một bận vào thăm Tiền Cảng…
Cánh tay trần
Những cần cẩu vươn mình trong nắng
Sắt thép dựng cao thêm một khung trời.

...Cho thành phố biển dầu sáng đẹp tương lai
Ta đã chia tay trong mưa xuân nhẹ hạt.
Ước giữa nắng Vũng Tàu, một chiều về rét ngọt
Có môi hồng và ánh mắt Hồ Gươm.
________________
Vũng Tàu, Tết 1992