Quãng đường ấy gió lồng lên giông bão
Cây trơ xương hứng cát bụi mù trời
Tôi một mình chống chọi với lòng tôi
Nhích từng bước trên quãng dài thê thảm

Nghe tiếng em chân thành mời trú tạm
"Anh vào đây hưởng trái cấm cầm hơi"
Tôi nhìn quanh ngơ ngác
Tiếng em cười
Áo xiêm em mỏng tang màu biển cả...

Từ bữa ấy, tôi thấy mình khác lạ
Tiếng em cười hồn nhiên qúa đâu đây
Áo xanh ai - cũng thấp thoáng em hoài
Nghe gió thoảng tưởng lời em tình tự

Quãng đường ấy, gió bùng lên quá khứ
Dẫu biết em về bến đợi lâu rồi.
Núi Lớn kia và núi Nhỏ song đôi
Cho tôi sợ một mình trên quãng vắng.
________________
Vũng Tàu, 27/01/1992