Kính tặng Bùi Minh Quốc
Tôi ở biển, lên miệt rừng tìm bạn
Biển nhớ mong và khát vọng núi đồi
Sóng Vũng Tàu tung bờm thôi thúc
Để chiều về, Đà Lạt trắng sương trôi

Phải nơi đây từ hoang dã xa xôi
Ai đã khóc, đã cười trong tiếng cồng đưa tiễn
Kẻ bám đất trên rừng, người xuôi về mạn biển
Để nay mình thành con cháu Rồng - Tiên.

Bè bạn quây quần, quên cả thời gian
Thơ đọc nữa, rượu rót tràn miệng cốc
Mưa ngoài hiên cũng vô tình giữ khách
Chẳng cho về thung lũng - Tình yêu...

Mai ngày xa Đà Lạt, nhớ thương nhiều
Trưa nắng hạ, ước đồi thông hai mộ
Chiều Xuân Hương, ai đó về tình tự
Gió thoảng thôi, cũng động biển Vũng Tàu

Lần đầu tiên thăm quê bạn, vui sao!
Đừng khóc nữa Cam Ly, mình gặp lại!
___________
Đà lạt, 04/1988