Núi im lặng xoài chân xuống biển Biển hồn nhiên xõa sóng cười xòa. Ấy là cái thuở ngày xưa… Bao giờ cho tới ngày xưa hỡi người?
Thôi thì đành vậy người ơi! Đành cho kè đá ngăn đôi tấm tình Bên này, núi đứng lặng thinh Bên kia, biển sóng cong mình quặn đau
Vì sao biển bạc mái đầu? Vì sao núi đứng âu sầu trầm tư? Để rồi ai cứ bâng quơ Hai mươi năm ấy, bây giờ buồn vui

Vũng Tàu, 28/12/1994